Nhưng cuối hội rồi sao chẳng thấy anh đâu?
6/3/18
1/1/18
Lạng Sơn
Mình lên xe trong tình trạng sức khỏe rất không ổn, tâm lý sẵn sàng hy sinh trong vài chục km đầu tiên. Khi bắt đầu chao đảo thì trò chơi đọc số xe ăn tiền làm mình tỉnh hẳn. Hướng dẫn viên đọc số xe đi ngược chiều, trúng năm sinh của ai thì người đó mất tiền. Năm sinh của mình liên tục được xướng lên. Mình xin hiệu trưởng cho xuống để bắt xe về Hải Phòng. Không được, mình đành nín thở chờ đợi. Lần thứ 3 số của mình được xướng lên, mình chỉ á lên được mấy tiếng, định gọi điện bảo chồng lên Lạng Sơn đón vợ về ngay. Chị Yến hô “Giải đặc biệt, mày được tiền cơ mà”. Há… há… há… Đúng là ở hiền gặp lành.
Lạng Sơn cơ man là hàng hóa. Và mua hàng ở đây như chơi trò Hãy chọn giá đúng. 2 ngày lang thang ở các chợ mà mình không chọn được cái nào cho mình, nhưng rút ra được một điều: Nếu cái áo được phát giá hơn 2 triệu mà mua tầm 7 trăm là rất có thể bị hớ…
Hai ngày dầm mưa, trên đường về mình say ngất ngư nhưng cũng cố xuống xe mua dao, thớt về dọa chồng. Cùng một loại thớt mình vừa mua 70k, cô Phạm Nga trả 40k anh ấy ứ bán. Mình bảo “Anh ơi nhà cô ấy nghèo lắm. Anh bớt cho cô ấy 10k”. Ngần ngừ một lát rồi anh ấy đồng ý. Quay ra thấy em hướng dẫn viên chắp tay vái mình 3 vái. Chả hiểu sao hai ngày các anh cứ ầm ầm trêu chị em, thế mà từ lúc chị em mua dao các anh im thin thít
Chuyến đi tất niên ý nghĩa và quá nhiều tiếng cười. Kỷ niệm lại chồng lên kỷ niệm, muốn viết thật nhiều để lưu lại những khoảnh khắc ấy mà hoa mắt quá. Hôm nay mình đã ăn một nắm thuốc và trùm chăn xem ảnh các bạn đi chơi. Các bạn đi chơi đi, đi thật nhiều vào. Chúng ta chỉ sống một lần để đi thôi.
Chúc một năm mới thật nhiều chuyến đi thành công mọi người nhé!


18/12/17
Vườn Quốc Gia Ba Vì
Thay vì đến những vườn hoa gần trung tâm Hà Nội để chụp ảnh theo kế hoạch, chúng tôi chuyển hướng tìm những nơi chúng tôi chưa từng đặt chân đến. Không điện thoại, không Net, không mùi đô thị... Chỉ có cỏ cây, hoa lá và những tiếng cười...
Chúng tôi được bạn dẫn vào làng miến Quốc Oai xem dây chuyền sản xuất miến khép kín của anh tự chế. Thấy khâm phục sự chịu khó và tài năng của anh. Thăm cơ sở sản xuất miến, mình thấy mọi thứ không bẩn và mốc meo như người ta hay nói về miến sản xuất ở làng nghề, đặc biệt là hoàn toàn không dùng hóa chất...
Cảm ơn các anh chị vì một chuyến đi đầy ắp tiếng cười và rất nhiều trải nghiệm!


10/7/17
LÀ EM TRƯỚC BIỂN
Hoa muống biển tím chiều ngát gió
Hoàng hôn buông khép nắng cuối trời
Ngẩn ngơ giữa sóng gió đầy vơi
Em vội giữ mùa xanh đi lạc
Hoàng hôn buông khép nắng cuối trời
Ngẩn ngơ giữa sóng gió đầy vơi
Em vội giữ mùa xanh đi lạc
Chú dã tràng mải mê se cát
Dệt tâm tình gửi sóng mang đi
Dẫu sóng chẳng ở lại mấy khi
Biển cứ thế dịu êm chờ đợi
Dệt tâm tình gửi sóng mang đi
Dẫu sóng chẳng ở lại mấy khi
Biển cứ thế dịu êm chờ đợi
Những con tàu mê mải xa khơi
Để nỗi nhớ đầy vơi ở lại
Lời của biển bao la mãi mãi
Tóc em bay vội vã theo mùa.
Để nỗi nhớ đầy vơi ở lại
Lời của biển bao la mãi mãi
Tóc em bay vội vã theo mùa.
**SM

8/7/17
Tuần Châu
Có những khi diễn cực kỳ nghiêm túc trước ống kính cho ta những bức hình chỉn chu, nhưng có những khi ta vô tình bị chộp lại thú vị vô đối.
"Tình bạn lãng mạn hơn tình yêu" có lẽ đúng hơn cho những tình bạn khác giới, nhưng cùng giới cũng có thể lắm chứ. Các bạn! Đừng quên ta đã có những khoảnh khắc bên nhau trong đời!
6/7/17
Hạ Long
Mỗi chúng tôi sống một cuộc đời, không thể hòa thành một được. Nhưng có thể là tìm nhau, đơn giản chỉ để gần nhau mà thôi. Có khi mỗi đứa một phương trời nhưng đêm đêm chát chít cười như ngộ cả lũ, xong lại ỉu xìu ngân ngấn mắt...
Mãi mới đi xa với nhau được một lần. Định là thuê thợ chụp hình cho đẹp, nhưng lại không muốn ai chen vào không gian riêng nên thôi. 4 đứa tha thẩn với một cái máy ảnh du lịch nhỏ xíu. Nó không thể chụp lại hết cái đẹp của biển, nhưng có thể lưu lại kỷ niệm của chúng tôi, để đứa ở lại hay đứa đi xa đều luôn nhớ về!


15/6/17
18/2/17
2/10/16
Có phải...
Có phải em giấu mùa thu trong tócBắt tội anh mải miết kiếm tìm
Có phải em giấu mùa thu trong mắt
Để cuối con đường anh chưa kịp nhận ra...
26/9/16
Thơ chưa đặt tên
Em nhìn qua vai anh
Thấy khoảng trời mênh mang nắng gió
Những cuộc đời như chỉ nhỏ
Đan vào nhau...
Anh nhìn qua tóc em
Thấy mùa thu trong veo ký ức
Nỗi nhớ lao xao chạm vào tiềm thức
Da diết những mùa yêu...
Ta nhìn trong mắt nhau
Thấy sớm mai xôn xao nắng mới
Những con đường cắt nhau chia hai lối
Chúng mình song song!
Thấy khoảng trời mênh mang nắng gió
Những cuộc đời như chỉ nhỏ
Đan vào nhau...
Anh nhìn qua tóc em
Thấy mùa thu trong veo ký ức
Nỗi nhớ lao xao chạm vào tiềm thức
Da diết những mùa yêu...
Ta nhìn trong mắt nhau
Thấy sớm mai xôn xao nắng mới
Những con đường cắt nhau chia hai lối
Chúng mình song song!
11/9/16
8/9/16
Cho anh
Anh nhé! Mình nắm tay...
Dạo chơi trong cuộc đời giông gió
Buồn vui hay tất cả những gì bé nhỏ
Mình chia đôi...
Anh đừng buông tay em
Cho dù vì em hay bất kể điều gì khác
Cái nắm tay bền lâu trong dòng đời đen bạc
Đủ cho chúng mình...
Để mỗi sáng thức giấc trước bình minh
Em biết mình đang đợi chờ ngày mới
Anh - Em... vẫn đi về hai lối
Nhưng niềm tin chung đôi!
10/8/16
Điên
Có nhiều khi em rất muốn điên
Để thả rông tâm hồn phiêu du muôn ngả
Để nude nỗi niềm riêng chung cho tất cả
Để cởi hết tâm tư trước những chân tình
Để thả rông tâm hồn phiêu du muôn ngả
Để nude nỗi niềm riêng chung cho tất cả
Để cởi hết tâm tư trước những chân tình
11/7/16
Nhớ
Hoàng hôn rơi
Tím con đường tôi sắp đi qua
Chiều khép nắng
Nâng con diều no gió
Tôi đứng đây
Giữa bao la nghe lòng chật chội
Quay hướng nào
Nỗi nhớ cũng vây quanh...
Tím con đường tôi sắp đi qua
Chiều khép nắng
Nâng con diều no gió
Tôi đứng đây
Giữa bao la nghe lòng chật chội
Quay hướng nào
Nỗi nhớ cũng vây quanh...
8/7/16
Đà Nẵng
Khác với Hải Phòng mờ ảo trong khói bụi, Đà Nẵng trong trẻo và thân thiện, không cho mình cảm giác xa lạ dù là lần đầu đến đây.

Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



















